Trong bức tranh pháp lý đấu thầu tính đến cuối quý II/2026, sự ra đời của Luật số 90/2025/QH15 cùng Nghị định 214/2025/NĐ-CP đã đánh dấu một bước chuyển mình mạnh mẽ cho cơ chế mua sắm tập trung. Thay vì bị bó buộc vào một khuôn mẫu duy nhất, các đơn vị mua sắm tập trung giờ đây đã được trao quyền tự chủ lớn chưa từng có. Theo quy định mới, bên cạnh hình thức chủ đạo là đấu thầu rộng rãi, việc lựa chọn nhà thầu đối với gói thầu áp dụng mua sắm tập trung đã được mở rộng thêm 04 hình thức, bao gồm chỉ định thầu, chào hàng cạnh tranh, đàm phán giá và lựa chọn nhà thầu trong trường hợp đặc biệt. Sự mở rộng này mang lại lợi thế linh hoạt rất lớn để đối phó với những tình huống y tế khẩn cấp.
Tuy nhiên, thực tế thống kê đến tháng 06/2026 cho thấy, đại đa số các gói thầu mua sắm tập trung thuốc men, vật tư và thiết bị y tế vẫn đang vận hành chủ yếu dựa trên hình thức đấu thầu rộng rãi. Điều này chỉ ra một thực tiễn cốt lõi rằng nếu chỉ mở rộng về mặt “hình thức” mà không thay đổi bản chất vận hành, bài toán đứt gãy chuỗi cung ứng vật tư chực chờ tại các bệnh viện tuyến dưới vẫn khó lòng được hóa giải. Vậy, để giải quyết tận gốc vấn nạn này, khung pháp luật 2025 đã trao cho các đơn vị mua sắm tập trung những công cụ quản trị rủi ro nào mới ngay trong lòng hình thức đấu thầu rộng rãi? Bài viết sau đây sẽ đi sâu phân tích hai đặc quyền mang tính bước ngoặt.
1. Sự rườm rà về thủ tục đấu thầu rộng rãi đối với gói thầu áp dụng cơ chế mua sắm tập trung trong khung pháp lý cũ (Trước khi Luật số 90/2025/QH15 và Nghị định 214/2025/NĐ-CP ra đời)
Trong khung pháp lý cũ, đấu thầu rộng rãi đối với gói thầu mua sắm tập trung có trình tự, thủ tục y hệt đấu thầu rộng rãi đối với gói thầu thông thường. Điều này thể hiện rõ qua 03 khía cạnh.
Thứ nhất, Nhà thầu phải chào gần như toàn bộ khối lượng dự thầu.
“Điều 61. Xét duyệt trúng thầu đối với đấu thầu cung cấp dịch vụ phi tư vấn, mua sắm hàng hóa, xây lắp, hỗn hợp
1. Nhà thầu cung cấp dịch vụ phi tư vấn, mua sắm hàng hóa, xây lắp, hỗn hợp được xem xét, đề nghị trúng thầu khi đáp ứng đủ các điều kiện sau đây:
…
d) Có giá trị phần sai lệch thiếu không quá 10% giá dự thầu;
…”
Điểm d khoản 1 Điều 61, Luật Đấu thầu 2023 cho thấy, để được đề nghị trúng thầu, nhà thầu cung ứng hàng hóa, dịch vụ cho gói thầu áp dụng mua sắm tập trung cần phải chào khối lượng hàng hóa/dịch vụ có tổng giá trị bằng ít nhất 90% giá dự thầu.
Thứ hai, chỉ có nhà thầu xếp hạng thứ nhất mới có thể được đề nghị trúng thầu. Và để có thể đứng nhất, tùy vào từng phương pháp đánh giá hồ sơ dự thầu (giá thấp nhất, giá đánh giá hoặc kết hợp giữa kỹ thuật và giá, các nhà thầu sẽ phải tiếp tục trải qua bộ lọc tương ứng.
Điều 61. Xét duyệt trúng thầu đối với đấu thầu cung cấp dịch vụ phi tư vấn, mua sắm hàng hóa, xây lắp, hỗn hợp
“1. Nhà thầu cung cấp dịch vụ phi tư vấn, mua sắm hàng hóa, xây lắp, hỗn hợp được xem xét, đề nghị trúng thầu khi đáp ứng đủ các điều kiện sau đây:
…
đ) Đối với phương pháp giá thấp nhất: có giá dự thầu sau sửa lỗi, hiệu chỉnh sai lệch (nếu có), trừ đi giá trị giảm giá (nếu có) thấp nhất; đối với phương pháp giá đánh giá: có giá đánh giá thấp nhất; đối với phương pháp kết hợp giữa kỹ thuật và giá: có điểm tổng hợp cao nhất;
e) Có giá đề nghị trúng thầu không vượt giá gói thầu được phê duyệt.”
Theo Điểm đ khoản 1 Điều 61, Luật Đấu thầu 2023, nếu như phương pháp đánh giá hồ sơ dự thầu được đơn vị mua sắm tập trung ấn định là phương pháp giá thấp nhất, nhà thầu sẽ xếp hạng nhất khi có giá dự thầu sau sửa lỗi, hiệu chỉnh sai lệch (nếu có), trừ đi giá trị giảm giá (nếu có) đạt mức thấp nhất, hay đối với phương pháp giá đánh giá, nhà thầu phải có giá đánh giá thấp nhất và nhà thầu xếp hạng nhất là bên có điểm tổng hợp cao nhất đối với phương pháp kết hợp giữa kỹ thuật và giá.
Lúc này, nhà thầu trúng thầu sẽ chỉ có một và là duy nhất nếu có mức giá đề nghị trúng thầu thấp nhất trong số các nhà thầu tham dự và không vượt giá gói thầu được phê duyệt.
Thứ ba, kể từ thời điểm có người trúng thầu chính thức, danh sách nhà thầu xếp hạng thứ 2 trở đi bị giải tán.
“Điều 61. Xét duyệt trúng thầu đối với đấu thầu cung cấp dịch vụ phi tư vấn, mua sắm hàng hóa, xây lắp, hỗn hợp
…
2. Đối với nhà thầu không được lựa chọn, thông báo kết quả lựa chọn nhà thầu phải nêu lý do nhà thầu không trúng thầu.”
Căn cứ vào khoản 2 Điều 61, Luật Đấu thầu 2023, ngay khi nhà thầu xếp hạng nhất được phê duyệt trúng thầu, luật định chủ đầu tư phải ra thông báo cho các nhà thầu còn lại với nội dung nhằm làm rõ lý do nhà thầu không trúng thầu. Lúc này, các nhà thầu xếp thứ 2 trở đi chính thức bị gắn mác trượt thầu.
“Điều 14. Bảo đảm dự thầu
…
8. Bên mời thầu có trách nhiệm hoàn trả hoặc giải tỏa bảo đảm dự thầu cho nhà thầu, nhà đầu tư không được lựa chọn theo thời hạn quy định trong hồ sơ mời thầu nhưng không quá 14 ngày kể từ ngày kết quả lựa chọn nhà thầu, nhà đầu tư được phê duyệt. Đối với nhà thầu, nhà đầu tư được lựa chọn, bảo đảm dự thầu được hoàn trả hoặc giải tỏa khi hợp đồng có hiệu lực.
…”
Đặc biệt, khoản 8 Điều 14 quy định đơn vị mua sắm tập trung phải hoàn trả hoặc giải tỏa bảo đảm dự thầu cho nhà thầu không được lựa chọn trong thời gian không quá 14 ngày kể từ ngày kết quả lựa chọn nhà thầu được phê duyệt.
Có thể thấy, dưới quy định của khung pháp lý về đấu thầu năm 2023, việc nhà lập pháp bắt buộc quy trình đấu thầu rộng rãi đối với các gói thầu áp dụng mua sắm tập trung phải diễn ra tương tự như các gói thầu thông thường quả thực mang lại rất nhiều rủi ro nghiêm trọng.
Thiệt hại mà các cơ quan, tổ chức, đơn vị mua sắm tập trung là không thể đong đếm được nếu bên trúng thầu duy nhất đổi ý, ngừng thực hiện nghĩa vụ trong hợp đồng giữa chừng. Dẫu biết bên trúng thầu sẽ phải đối mặt với việc bị tịch thu khoản tiền bảo đảm thực hiện hợp đồng khổng lồ (khoản 6 Điều 68, Luật Đấu thầu 2023), phạt hợp đồng (Điều 69, Luật Đấu thầu 2023) hay bồi thường thiệt hại tương ứng (khoản 1 Điều 87, Luật Đấu thầu 2023) và bị bêu tên trên Hệ thống mạng đấu thầu quốc gia, thế nhưng, sự trừng phạt đó liệu có bù đắp được sự thiếu hụt thuốc men, vật tư đang chực chờ tại các bệnh viện tuyến dưới hay không. Tuy chế tài mà bên nhà thầu từ bỏ hợp đồng phải gánh chịu tương đối lớn, nhưng còn phía đơn vị mua sắm tập trung thì sao? Họ chỉ còn cách tái tổ chức đấu thầu rộng rãi và các cơ sở y tế, các bệnh viện tuyến dưới đang thiếu hụt thuốc và vật tư thì chỉ còn cách tiếp tục cầm cự. Đó chính là vấn nạn nan giải dưới sự điều chỉnh của khung pháp lý cũ. Dưới sự điều chỉnh của luật mới, đặc biệt là với sự ra đời của Luật số 90/2025/QH15 và Nghị định 214/2025/NĐ-CP, tại sao lại nói 02 văn bản này đã mang đến sự chuyển biến tích cực đối với tình trạng nhức nhối nêu trên?
2. Hai cơ chế tất yếu hoàn toàn mới trong Nghị định 214/2025/NĐ-CP
2.1. Lối mở cho sự thay đổi
Mặc dù Luật Đấu thầu 2023 chưa vạch rõ cách làm và quy trình cụ thể nhưng đã tạo một lối đi mang tính nền móng khi quy định.
“Điều 54. Thỏa thuận khung
1. Thỏa thuận khung trong mua sắm tập trung là thỏa thuận giữa đơn vị mua sắm tập trung với một hoặc nhiều nhà thầu được lựa chọn đối với gói thầu không chia phần hoặc đối với một phần của gói thầu chia phần.
…”
Theo khoản 1 Điều 54 Luật Đấu thầu 2023, Thỏa thuận khung trong mua sắm tập trung có thể ký kết với một hoặc nhiều nhà thầu đối với gói thầu không chia phần hoặc đối với một phần của gói thầu chia phần. Từ lối mở lửng lơ này, các nhà làm luật năm 2025 đã chính thức định danh và cụ thể hóa thành 2 phương pháp trực tiếp.
2.2. Cơ chế cho phép cộng dồn khả năng cung cấp từ nhiều nhà thầu
“Điều 91. Quy trình mua sắm tập trung áp dụng đấu thầu rộng rãi
…
3. Đối với gói thầu cần lựa chọn nhiều hơn một nhà thầu trúng thầu trong một phần hoặc một gói thầu không chia phần, hồ sơ mời thầu có thể quy định lựa chọn nhà thầu theo một trong các cách thức sau:
a) Lựa chọn nhà thầu căn cứ theo khả năng cung cấp:
Nhà thầu được chào thầu căn cứ theo khả năng cung cấp hàng hóa, dịch vụ của mình, không bắt buộc phải chào đủ số lượng, khối lượng trong hồ sơ mời thầu. Căn cứ khả năng cung cấp hàng hóa, dịch vụ của từng nhà thầu đã chào, chủ đầu tư tổ chức đánh giá, lựa chọn tổ hợp các nhà thầu theo thứ tự xếp hạng từ cao xuống thấp trên cơ sở tiêu chuẩn đánh giá nêu trong hồ sơ mời thầu. Việc lựa chọn danh sách nhà thầu trúng thầu phải đảm bảo tổng số lượng hàng hóa mà các nhà thầu trúng thầu chào thầu bằng số lượng hàng hóa nêu trong hồ sơ mời thầu, đồng thời bảo đảm tổng giá đề nghị trúng thầu của gói thầu thấp nhất (đối với gói thầu áp dụng phương pháp giá thấp nhất); tổng giá đánh giá của gói thầu là thấp nhất (đối với gói thầu áp dụng phương pháp giá đánh giá); tổng điểm tổng hợp của gói thầu cao nhất (đối với gói thầu áp dụng phương pháp kết hợp giữa kỹ thuật và giá) và giá đề nghị trúng thầu của cả gói thầu không vượt giá gói thầu được duyệt.
Đơn vị có nhu cầu mua sắm hoặc đơn vị mua sắm tập trung ký hợp đồng với nhà thầu theo thứ tự ưu tiên trong danh sách xếp hạng nhà thầu. Trường hợp nhà thầu xếp hạng cao hơn không đồng ý ký hợp đồng thì đơn vị có nhu cầu mua sắm, đơn vị mua sắm tập trung được ký hợp đồng với nhà thầu xếp hạng liền kề.
…”
Dưới sự điều chỉnh của Nghị định 214/2025/NĐ-CP, pháp luật đã ban đặc quyền cho đơn vị mua sắm khi tổ chức đấu thầu rộng rãi đối với gói thầu áp dụng cơ chế mua sắm tập trung khi cho phép nhà thầu không bắt buộc phải chào đủ số lượng, khối lượng trong hồ sơ mời thầu. Cơ quan mua sắm sẽ cộng dồn khối lượng của các nhà thầu theo thứ tự xếp hạng từ cao xuống thấp cho đến khi đủ số lượng hàng hóa cần mua. Tuy nhiên, tổ hợp các nhà thầu được ghép nối này bắt buộc phải vượt qua một “chốt chặn” cuối cùng: Tổng giá trúng thầu của cả gói phải là thấp nhất (hoặc điểm tổng hợp cao nhất) và tuyệt đối không được vượt ngân sách đã duyệt.
Đây là một công cụ rất giá trị và hữu ích cho các gói thầu khổng lồ (như mua sắm cấp quốc gia hay cấp tỉnh) khi hầu như không có một nhà thầu lớn đơn lẻ nào đủ sức cung ứng trọn gói. Bằng cách cho phép nhiều nhà thầu cùng chia sẻ và đáp ứng khối lượng mà gói thầu yêu cầu, Nhà nước đã khéo léo phân tán rủi ro đứt gãy. Nếu một nhà thầu nhỏ gặp sự cố, các đầu mối khác vẫn tiếp tục bơm hàng, giữ cho dây chuyền vật tư y tế không bị ngưng trệ. Mặt khác, có một câu hỏi cần đặt ra rằng, khi pháp luật cho phép nhiều nhà thầu cùng trúng thầu để “cộng dồn” khối lượng, liệu có xảy ra hiện tượng chủ đầu tư cào bằng, “chia chác” chỉ tiêu cho các doanh nghiệp sân sau, hay các nhà thầu thông đồng nhường phần cho nhau, nhà thầu xếp hạng cao hơn “giả vờ” hết vật tư để nhà thầu xếp hạng thấp hơn có cơ hội cung ứng?
Về vấn đề này, có hai điểm cần làm rõ.
Thứ nhất, nguyên tắc cung ứng theo thứ tự xếp hạng và yêu cầu tổng giá thấp nhất đã tạo ra rào cản đối với việc phân bổ tùy tiện. Theo điểm a khoản 3 Điều 91 Nghị định 214/2025/NĐ-CP, đơn vị mua sắm bắt buộc phải lựa chọn tổ hợp các nhà thầu theo thứ tự xếp hạng từ cao xuống thấp.
Nhà thầu xếp hạng cao nhất sẽ được ưu tiên tối đa theo đúng năng lực đã chào thầu. Chỉ khi nhà thầu xếp hạng cao đã cung ứng hết khả năng mà vẫn chưa đủ khối lượng, phần còn thiếu mới được xem xét phân bổ cho các nhà thầu xếp hạng tiếp theo. Đồng thời, tổ hợp nhà thầu được lựa chọn phải bảo đảm tổng giá đề nghị trúng thầu của cả gói thầu là thấp nhất (đối với phương pháp giá thấp nhất) hoặc đạt điểm tổng hợp cao nhất, và không được vượt giá gói thầu đã được phê duyệt. Do đó, chủ đầu tư không thể phân bổ khối lượng một cách tùy tiện nếu điều đó làm tăng tổng giá của gói thầu.
Thứ hai, các chế tài đối với hành vi từ chối cung ứng nhằm mục đích thông đồng được quy định khá chặt chẽ. Nếu nhà thầu xếp hạng cao cố tình từ chối cung cấp hàng hóa để nhường phần cho nhà thầu khác, hành vi này có thể bị coi là “thông thầu” – một trong những hành vi bị cấm theo điểm b khoản 3 Điều 16 Luật Đấu thầu 2023. Ngoài ra, Nghị định 214/2025/NĐ-CP quy định rằng trong trường hợp nhà thầu xếp hạng cao hơn từ chối cung cấp hàng hóa, dịch vụ mà không có lý do chính đáng (trừ trường hợp bất khả kháng), họ sẽ bị áp dụng chế tài phạt hợp đồng và không được hoàn trả giá trị bảo đảm thực hiện hợp đồng. Hành vi vi phạm còn bị công khai trên Hệ thống mạng đấu thầu quốc gia, ảnh hưởng đến uy tín của nhà thầu trong các dự án sau.
Nhờ cơ chế kép này, pháp luật đấu thầu năm 2025 vừa giải quyết được bài toán thiếu hụt khối lượng lớn thông qua cộng dồn, vừa hạn chế các nguy cơ thông đồng, qua đó duy trì tính cạnh tranh và bảo vệ nguồn ngân sách nhà nước.
2.3. Cơ chế “Danh sách dự bị”
“Điều 91. Quy trình mua sắm tập trung áp dụng đấu thầu rộng rãi
…
3. Đối với gói thầu cần lựa chọn nhiều hơn một nhà thầu trúng thầu trong một phần hoặc một gói thầu không chia phần, hồ sơ mời thầu có thể quy định lựa chọn nhà thầu theo một trong các cách thức sau:
…
b) Lựa chọn nhà thầu căn cứ khối lượng mời thầu:
Việc lựa chọn nhà thầu căn cứ tiêu chuẩn đánh giá nêu trong hồ sơ mời thầu theo quy định tại Điều 26 và Điều 37 của Nghị định này. Nhà thầu chào thầu theo khối lượng, số lượng yêu cầu trong hồ sơ mời thầu. Danh sách phê duyệt nhà thầu trúng thầu bao gồm danh sách chính (nhà thầu xếp thứ nhất) và danh sách dự bị (nhà thầu xếp thứ 2 trở đi). Trong quá trình thực hiện hợp đồng, trường hợp nhà thầu trong danh sách chính vi phạm hợp đồng, không thể tiếp tục cung ứng hàng hóa, dịch vụ theo số lượng, khối lượng quy định tại thỏa thuận khung hoặc theo hợp đồng đã ký kết thì đơn vị mua sắm tập trung, đơn vị có nhu cầu mua sắm chấm dứt hợp đồng với nhà thầu đó và mời nhà thầu xếp hạng thứ hai (danh sách dự bị) vào hoàn thiện, ký kết thỏa thuận khung hoặc ký kết hợp đồng, đồng thời yêu cầu nhà thầu khôi phục hiệu lực của hồ sơ dự thầu, bảo đảm dự thầu để có cơ sở ký kết thỏa thuận khung, hợp đồng.“
Dựa vào tinh thần của Điểm b, khoản 3 Điều 91, khi nhà thầu chào đủ khối lượng mời thầu, danh sách trúng thầu nay được phân định thành 02 danh sách, bao gồm Danh sách chính (xếp thứ nhất và đồng thời là nhà thầu trúng thầu) và Danh sách dự bị (bao gồm những nhà thầu xếp hạng thứ 2 trở đi). Trong trường hợp nhà thầu chính vi phạm hợp đồng, đơn vị mua sắm có quyền chấm dứt hợp đồng và gọi ngay nhà thầu đầu tiên trong danh sách dự bị vào thay thế tức thời.
Đây là một cơ chế đắc lực vì nó giải quyết triệt để nỗi ám ảnh phải “hủy thầu, làm lại từ đầu” – một khuyết điểm chí mạng tồn tại trong luật cũ và có khả năng khiến cho gói thầu kéo dài hàng tháng trời. Việc có danh sách dự bị đồng nghĩa với việc các Giám đốc bệnh viện luôn có sẵn một phương án B hợp pháp, ngay lập tức trám vào chỗ trống để sinh mệnh bệnh nhân không bị đem ra đặt cược cùng sự thiếu uy tín của nhà thầu trúng thầu đầu tiên.
2.4. “Cộng dồn” hay “danh sách dự bị”, đơn vị mua sắm tập trung nên chọn công cụ nào?
Dưới quy định của khoản 3, Điều 91, Nghị định 214/2025/NĐ-CP, 02 công cụ nêu trên tuy mang lại nhiều thuận lợi cho đơn vị mua sắm tập trung nhưng cũng đồng thời bộc lộ một số khuyết điểm tương ứng.
Đối với cơ chế cộng dồn, với lợi thế không cần e ngại về khả năng thực hiện hợp đồng từ một nhà thầu đơn lẻ nhưng đổi lại, công tác quản lý hành chính sẽ từ phía bệnh viện/đơn vị có nhu cầu mua sắm sẽ chịu nhiều áp lực, tiêu biểu nhất ở việc phải cùng ký và nghiệm thu nhiều hợp đồng cùng lúc. Khối lượng hàng trong hồ sơ mời thầu càng lớn, áp lực sẽ càng nặng.
Còn đối với cơ chế “danh sách dự bị”, việc quản lý sẽ nhàn hơn khi đơn vị mua sắm tập trung chỉ cần làm việc với một nhà thầu chính, đảm bảo sự đồng nhất vật tư, đồng thời vẫn có lưới an toàn bảo vệ đằng sau nhưng đổi lại, sự san sẻ áp lực giữa các nhà thầu đối với những gói thầu có khối lượng hàng hóa chào hàng khổng lồ sẽ không được diễn ra. Mặt khác, rủi ro khước từ của các nhà thầu trong danh sách dự bị là không hề thấp khi theo luật, nhà thầu này phải có trách nhiệm khôi phục hiệu lực của hồ sơ dự thầu, bảo đảm dự thầu để có cơ sở ký kết thỏa thuận khung, hợp đồng. Khi ấy, việc phải ra ngân hàng yêu cầu cấp thư bảo lãnh dự thầu hay yêu cầu cấp giấy chứng nhận bảo lãnh từ các công ty bảo hiểm phi nhân thọ, hay trong những trường hợp những nhà thầu phụ đã mang hàng đi bán cho bệnh viện khác,… đều là những nguy cơ khiến nhà thầu trong danh sách dự bị từ chối việc ký kết hợp đồng với đơn vị mua sắm tập trung.
Do đó, việc phải lựa chọn cơ chế nào sẽ tùy thuộc vào việc cân bằng giữa bài toán đặc thù hàng hóa và năng lực quản lý hành chính của bệnh viện/đơn vị có nhu cầu mua sắm. Nếu Chủ đầu tư ưu tiên sự an toàn về khối lượng cho những mặt hàng đại trà và sẵn sàng chấp nhận gánh nặng xử lý nhiều hợp đồng cùng lúc, “cộng dồn” là chiến thuật chia sẻ rủi ro hoàn hảo. Ngược lại, nếu mặt hàng đòi hỏi sự đồng bộ kỹ thuật cao và đơn vị mua sắm tập trung cần tinh gọn bộ máy quản lý (chỉ làm việc với một đầu mối), họ buộc phải dùng “danh sách dự bị” và song song đó, phải chuẩn bị sẵn các kịch bản pháp lý chớp nhoáng để đối phó với rủi ro khước từ từ các nhà thầu tuyến sau.
KẾT LUẬN
Có thể thấy, sự ra đời của Luật số 90/2025/QH15 và Nghị định 214/2025/NĐ-CP không chỉ đơn thuần là một đợt sửa đổi, bổ sung thông thường mà thực sự là một bước ngoặt mang tính chiến lược trong tư duy quản lý mua sắm tập trung tại Việt Nam. Trước đây, nỗi ám ảnh “một nhà thầu duy nhất” làm chủ toàn bộ chuỗi cung ứng, tiềm ẩn rủi ro đứt gãy giữa dòng chảy thuốc men, vật tư đến các bệnh viện tuyến dưới, đã khiến nhiều cơ quan mua sắm rơi vào thế bị động. Giờ đây, sự xuất hiện của hai cơ chế mới là “cộng dồn khả năng cung cấp từ nhiều nhà thầu” và “danh sách dự bị” đã mở ra những hướng giải quyết linh hoạt, vừa phân tán rủi ro, vừa tạo “lưới an toàn” pháp lý vững chắc.
Tuy nhiên, không có giải pháp nào là toàn diện. Việc lựa chọn áp dụng cơ chế cộng dồn hay danh sách dự bị phụ thuộc rất lớn vào bối cảnh cụ thể của từng gói thầu nhưng sau cùng, điều quan trọng vẫn là việc các chủ đầu tư, đơn vị mua sắm cần nhận thức rõ ràng về điểm mạnh, điểm yếu của từng công cụ, từ đó xây dựng chiến lược đấu thầu phù hợp, tận dụng tối đa những đặc quyền mà luật mới trao cho.
Tóm lại, với những cải cách táo bạo nêu trên, khung pháp lý đấu thầu năm 2025 mang lại rất nhiều thuận lợi cho các đơn vị mua sắm tập trung nói riêng và toàn bộ những cơ quan, tổ chức, đơn vị có nhu cầu mua sắm. Quy trình đấu thầu rộng rãi đối với gói thầu cung cấp hàng hóa, từ một thủ tục mang nhiều rủi ro thành một cơ chế dự phòng linh hoạt, góp phần đảm bảo an ninh y tế và sự ổn định của chuỗi cung ứng công. Thành công của những chính sách này sẽ không chỉ đo bằng số lượng gói thầu được thông qua, mà còn bằng khả năng cứu chữa bệnh nhân kịp thời – thước đo nhân văn nhất của mọi hoạt động mua sắm công.


English
